Chủ Nhật, tháng 2 21, 2010

Con đường tôi đi...

Muốn viết cái gì quá!
Nhưng mà ngổn ngang quá, viết chẳng được... Đành viết vu vơ.
-------------------------
trãi nghiệm là một điều cần thiết để lớn lên, nhưng khi có nó, chiêm nghiệm, lại mang cho đời người những nỗi buồn bất tận. Nhất là khi những nỗi buồn mà mình chỉ có thể đứng nhìn, im lặng, bất lực...
http://my.opera.com/buiduongca/blog/nh-ng-n-i-bu-n-v-a-ph-i-free-mp3
-------------------------
Giờ lúc này đây, đang muốn ở một mình, sống một mình, không cần ai, không muốn nghe chuyện của ai hết, không muốn nói chuyện với ai hết. Ai giận thì giận, ai buồn thì buồn, ai ghét thì ghét. Quá mệt mỏi với những thứ như thế! Quá mệt mỏi với những chịu đựng, những nhẫn nhịn để giữ lấy hòa khí, giữ lấy bạn bè, giữ lấy công việc, giữ lấy công danh.
Muốn sống theo ý mình, muốn mọi người làm theo ý mình. Trời ơi, làm sao tất cả mọi người có thể sống bình thường nhất, nhẹ nhàng nhất? Đừng lo lắng khi nó chưa tới, đừng nổi giận ngay cả khi thất vọng! Sống nhẹ nhàng thôi, đừng căng thẳng quá!
-------------------------
Con gái không yêu thì thôi, yêu thì mãnh liệt vô cùng.
-------------------------
Anh không cho em mượn bờ vai được, vì anh không biết an ủi em đâu. Nhưng anh để sẵn tấm lưng này, che chở cho em.
Câu nói tuần này: Nhấn vào chữ Phản hồi để comment. Nhấn vào chữ Comment để phản hồi. Làm gì mà bạn thích.

Thứ Ba, tháng 2 16, 2010

NGUYÊN HANH LỢI TRINH

Đầu năm mở màn blog bằng một bài viết đặc biệt:
1. Trong 4 chữ mình thích: Nguyên, Hanh, Lợi, Trinh... mong muốn năm nay sẽ được chữ Trinh: chính trực. Làm việc sẽ không bị soi mói, ai giận mình cũng xin bỏ qua.
2. Năm nay mong sao có nhiều thời gian để đọc sách hơn nữa. Sách mua cũng nhiều mà giờ còn chưa đọc xong. Sách là Nguyên: căn cơ, vững bền.
3. Nếu có thể, hi vọng đến hè sẽ có thể mổ mắt. Mà muốn mổ mắt, trước hết sẽ phải có Lợi: của cải, tiền tài.
4. Chuyện học hành của thầy lẫn trò, mong sao sẽ như chữ Hanh: hanh thông, thuận lợi.
Mong sao năm nay sẽ được đủ cả 4 chữ.

-------------------------
Câu nói tuần này: Nhấn vào chữ Phản hồi để comment. Nhấn vào chữ Comment để phản hồi. Làm gì mà bạn thích.

Chủ Nhật, tháng 1 17, 2010

Lại một cái tối thứ 7

Lẽ ra tối nay phải thức chuẩn bị nội dung họp phụ huynh. Nhưng thôi kệ. Để sáng mai dậy sớm làm luôn.
0O0
Dạo gần đây mọi chuyện cứ rối bời. Dường như chuyện gì cũng có chiều hướng đi xuống. Và lắm lúc hình như mình có xu hướng để cho mọi chuyện tới đâu rồi tới. Cố gắng xốc lên rồi lại thấy chùng xuống.
Mệt mỏi nhiều hơn, thất bại nhiều hơn, cáu gắt nhiều hơn, lười biếng nhiều hơn... nhìn lại mình bây giờ thấy thật là kém cỏi. Lẽ ra không nên nhận mình kém cỏi nhưng qua nhiều chuyện xảy ra, bỗng nhiên nghi ngờ giá trị của chính bản thân. Người ta bảo người thành công là người biết được giá trị của mình, biết mình là ai. Dường như mình vẫn chưa đạt được điều đó. Hình như mình đang tự huyễn hoặc bản thân quá!
0O0
Công việc dường như đang đi xuống. Chuyện giảng dạy càng lúc càng mất phương hướng. Kết quả dĩ nhiên không thể dùng để đánh giá một người giáo viên, nhưng nhiều lúc nó cũng là một khía cạnh để tham khảo. Và nhìn vào kết quả, có thể thấy ngay, mình đã thất bại. Có ngồi làm điểm mới thấy buồn. So với những môn Toán, Hóa, điểm Lý thấp hơn hẳn. Và lỗi của thằng Khoa là lớn nhất! Trước đây tự tin bao nhiêu, giờ hoang mang bấy nhiêu. Hết năm nay, chắc sẽ có nhiều chuyện không được như mong đợi.
Chưa kể cái lớp chủ nhiệm thì vẫn quậy, vẫn nổi tiếng cả phòng GV. Và nhiều chuyện đang rơi vào tầm mất kiểm soát. Đứa thì không còn nghe lời thầy, đứa thì nghỉ học liên tục, đứa thì ngủ trong lớp... chuyện gì cũng có... Nhiều lúc nghĩ, mình hiền quá! Muốn dữ lên, nhưng lại hiền xuống ngay. Dạo này còn bị nói là thiên vị... Giận! Mà cũng phân vân, có phải thiệt vây ko? Loạn não.
Còn cái Chi đoàn GV thì bây giờ sắp trở thành bù nhìn biết nghe. Ở trên phàn nàn, nghe. Ở dưới bức xúc, nghe. Công việc thì có người khác giựt dây sau lưng hết, bản thân chỉ còn là người thừa hành. Mà nghĩ cũng đúng, cũng tại trước giờ chẳng làm gì, nên giờ mới thành ra thế này.
CLB thì thôi khỏi nói...
oOo
Chuyện tình cảm. Chính thức chia tay rồi. Vậy mà nhẹ như không. Dường như mọi chuyện đã được chuẩn bị trước nên nó đến thật nhẹ nhàng. Bỗng chợt nghĩ, nếu mà giờ có bạn gái, dường như cũng chẳng có thời gian cho bạn gái. Hay là như thầy Hoàng, ở vậy cả đời cho nó phẻ?
Mấy hôm nay lại bị rơi vào tình trạng "có một chút nhớ nhớ"... mà không phải với 1 mà với nhiều... nhưng rồi lại thôi. Cái ấy chỉ là cảm xúc, đến khi ngẫm kĩ hơn một tí lại thấy nó tan biến đi nhanh chóng. Còn lại là cảm giác trống rỗng, chán ngán. Ờ rồi thì quen đấy, rồi lại trải qua mấy thứ nhõng nhẽo, giận hờn, yêu thương, cuối cùng rồi sao? Cũng là chia tay. Nói chung là lười yêu...
oOo
(Đang viết tới đây, đọc lại thấy viết lung tung quá! Kệ, cảm xúc cũng đang lung tung)
oOo
Chuyện bạn bè cũng nhiều cái buồn buồn. Có những cái buồn rất con nít (kiểu như ghen tị), có những cái buồn rất tội lỗi (do mình làm lỗi)... nhưng rồi cũng chẳng thèm giải quyết những chuyện buồn đó... cứ để nó trôi đi...
oOo
Chuyện đời ai biết trước ngày mai. Cuộc đời vẫn cứ lê la từng ngày... Mọi người thì bước đi, mình thì bị cuốn đi. Cứ tới tới, tới tới... chẳng có thời gian để suy nghĩ nhiều như lúc trước, chẳng có thời gian để nuôi dưỡng cảm xúc như lúc trước. Viết nhiều chuyện buồn vậy chứ cả ngày chẳng có thời gian để buồn. Tối nay rảnh (ép mình rảnh) mới thấy buồn, mới ngồi kể lể để xả xì trét (vì vậy đừng hi vọng có sự đồng cảm nào ở đây, chuyện kể hôm nay toàn là chuyện cá nhân).
Có một điều tích cực học được sau những ngày vừa qua: không bao giờ đổ lỗi cho người khác, phải thẳng thắn nhìn nhận lỗi của mình. Và bản thân đang cố gắng khắc phục những gì đã lỡ làm sai. Tuy nhiên, có cái khắc phục được, có cái không, có cái quyết tâm ghê lắm, có cái chỉ muốn buông. Khoa ơi, cố lên! Chắc chắn sẽ làm được (tự sướng quá nè)
....
Bỗng dưng mong có một cõi đi về... có một người để tâm sự thay cho cái blog này...
Tuần sau sẽ hát bài "Trộm nhìn nhau" =))


-------------------------
Câu nói tuần này: Nhấn vào chữ Phản hồi để comment. Nhấn vào chữ Comment để phản hồi. Làm gì mà bạn thích.

Chủ Nhật, tháng 12 20, 2009

Tối thứ 7 ơi!

Tối thứ 7 ơi, cảm phiền giữ giùm những nỗi buồn này nhé! Để sáng mai chủ nhật, ta thanh thản nghỉ ngơi.
------
Không thể nói là mình không buồn. Và mọi hành động để cố tỏ ra yêu đời, vô tư, xem nhẹ những chuyện buồn rầu lúc này là vô nghĩa. Buồn là buồn.
Cái buồn đến từ nhiều chuyện. Nó bắt đầu từ một chuyện buồn, rồi làm mình phân tâm, vẩn vơ. Rồi nó lại kéo theo chuyện buồn này nọ. Làm mình chán nản, thất vọng. Rồi nó kéo theo vài cái buồn thêm nữa... khiến cho mọi thứ suy sụp rất nhanh.
------

Hôm qua là cái ngày tệ hại. Hôm kia cũng vậy. Và hình như suốt mấy tháng qua đều như vậy. Làm gì cũng hỏng, làm gì cũng kém. Và hậu quả thì chỉ là ngày hôm qua đón nhận gần như là đầy đủ. Lúc ấy như thế nào nhỉ? Thất vọng có, buồn rầu có, muốn trốn đi thật xa cũng có, muốn buông xuôi tất cả cũng có. Tất cả cảm xúc ấy dồn vào cùng một lúc. Dường như bước đi cũng nặng nề, đeo ba lô mà như đeo đá. Rồi thấy hoang mang lắm! Muốn thét lên hỏi tại sao, tại sao, tại sao... muốn có lời giải thích cho tất cả mọi chuyện... hay là muốn giải thích cho tất cả mọi chuyện... muốn đổ lỗi cho ai đó... Ôi, cái cảm giác buồn! Nó đến nhanh, mạnh và sâu. Nó nhanh chóng kéo ngay cảm xúc xuống dưới đáy và biến một người trước đó 5 phút còn cười nói mà nay lại trở thành như kẻ mất hồn...
------
Lúc đó: Tôi muốn bỏ lớp chủ nhiệm.
Lúc đó: Tôi muốn bỏ cái nghề dạy học này.
Lúc đó: Tôi muốn chia tay người yêu.
Lúc đó: Tôi muốn bỏ đi thật xa.
Lúc đó: Tôi muốn đổ lỗi cho học trò.
Lúc đó: Tôi muốn đổ lỗi cho đồng nghiệp.
Lúc đó: Tôi muốn ở một mình để gặm nhấm cái buồn.
Lúc đó: Tôi thấy mình là kẻ thất bại tệ hại nhất thế gian này.
------
Cũng may, đây không phải lần đầu tiên buồn (mắc dù đây là lần đầu tiên buồn nhiều đến thế). Có lẽ do tính tình buồn nhanh mà cũng quên nhanh nên lại nhanh chóng suy nghĩ: Có phải mình sẽ kết thúc như thế này ko? Có phải mình sẽ chịu là một kẻ thất bại mãi mãi, là người thừa ở đây? Có phải mình nhẫn tâm đến mức bỏ rơi 53 đứa học trò chủ nhiệm? Có phải mình là kẻ hèn nhát không dám thừa nhận mình sai?
Dĩ nhiên câu trả lời là "Không". Trách nhiệm không cho phép bỏ cuộc.
------
Buồn thì vẫn buồn. Không buồn mới là lạ. Nhưng kèm với buồn là sự thừa nhận: Mình đã SAI. Cái sai đó đến từ sự chủ quan và cái TÔI quá lớn của bản thân. Chuyện ấy không phải bây giờ mới biết nhưng hậu quả lần này của nó lớn quá, lớn hơn những lần trước. Cũng vì sự chủ quan mà mới có 8 điểm kiến tập, cũng vì cái TÔI quá lớn mà gây mích lòng nhiều người. Nhưng giờ thì mình đang đối diện với hậu quả lớn nhất của nó.
Muốn không còn buồn nữa, chắc chắn phải dẹp đi những điều này. Những chuyện như cách dạy, cách xử lý công việc chỉ là những biểu hiện bên ngoài của hai thứ sai trên. Muốn cải thiện tình hình, phải bỏ đi những cái sai như thế.
-----
Suy nghĩ mãi, rồi làm chuyện này chuyện nọ, rồi đặt quyết tâm, rồi đặt mục tiêu, rồi đặt phương án, rồi đặt kế hoạch... Và hồi hộp chờ đợi. Không ai biết trước nó sẽ thành công hay rồi sẽ thất bại. Và rồi nó sẽ đi đến đâu. Nhưng nếu không chấp nhận thử thì sao biết được. Một thất bại nói lên nhiều thứ. Vài cái trong số đó là kinh nghiệm, số còn lại là quyết tâm. Chẳng có thất bại nào có thể nói lên những thất bại sau nữa.
-----
Những gì ở trên giống như tự kỷ. Sự thật là chưa gặp xếp trưởng, chưa gặp tổ trưởng, chưa gặp phụ huynh nên chưa biết những gì đang chờ đón ở phía trước. Sợ lắm khi sẽ không được cho cơ hội để làm lại và để chứng minh lại giá trị bản thân. Nhưng cũng đã suy nghĩ trước những gì sẽ nói: tôi đã sai và tôi biết vì sao tôi sai; hãy cho thêm tôi một cơ hội nữa. Liệu có được không nhỉ????
-----
Tìm kiếm một sự thay đổi nào đó. Có thể là xe đạp chăng?
-----
Cái ý định chia tay vẫn còn cho đến tận sáng nay. Kết quả là khi đối diện thì ấp úng và cuối cùng là không nói gì hết. Ghét cái thứ tình cảm đó. Nó làm cho đầu óc mụ mị, thiếu quyết đoán. Nhưng lại không thể bỏ nó được. Vì nó thật ấm áp!!! Cho dù nó có đau nhói, nhưng nó thật ấm áp.
Ai đó nói rằng hạnh phúc là khi yêu và được yêu. Giờ đây, mình đang giữ một nửa hạnh phúc. Thế là đủ!
-----
Một mùa Giáng Sinh an lành. Sáng thứ 2 sẽ đọc lại để nhận lại những điều này cho tuần tới.

Tra từ điển



Bản quyền thuộc về Tô Lâm Viễn Khoa, 2006 - 2008.


Khi đăng lại các bài viết tại đây, vui lòng dẫn link hoặc ghi rõ nguồn: TLVK.


Liên hệ: Tô Lâm Viễn Khoa